Đây là phần người học tiếng Pháp vấp lâu nhất. Tiếng Pháp có hai thì quá khứ, cả hai đều dịch sang tiếng Việt giống nhau, và việc chọn giữa chúng phụ thuộc vào cách bạn nhìn nhận sự việc chứ không vào thời điểm nó xảy ra.
- Hai thì quá khứ, dịch sang tiếng Việt giống hệt nhau
- Một thì cho sự việc xảy ra và kết thúc, một thì cho bối cảnh và thói quen
- Chọn theo cách nhìn chứ không theo thời điểm
- Người Việt hay bỏ qua phần này vì tiếng Việt không bắt buộc
Hệ thống hoạt động thế nào
Một thì dùng cho hành động xảy ra tại một thời điểm và đã kết thúc, tức là những sự việc đẩy câu chuyện đi tới. Thì kia dùng cho bối cảnh, cho trạng thái kéo dài, và cho thói quen trong quá khứ. Trong một câu chuyện thì cả hai đan xen liên tục. Hiểu nguyên tắc chung giúp khỏi phải nhớ từng trường hợp, vì phần lớn đều theo quy luật và chỉ một nhóm nhỏ là ngoại lệ.
Vì sao người Việt hay bỏ sót
Người Việt bỏ sót vì tiếng Việt không mã hoá cách nhìn vào động từ. Trong tiếng Việt bạn nói hôm qua tôi đi và để từ chỉ thời gian gánh tất cả, không phải quyết định gì thêm. Tiếng Pháp buộc bạn quyết định ở mỗi câu, và quyết định đó là một khái niệm hoàn toàn mới. Tiếng Việt diễn đạt thời gian bằng từ riêng và có thể lược đi khi ngữ cảnh đã rõ, nên người Việt không có phản xạ đánh dấu thời gian trong chính động từ.
Cách luyện
Cách luyện duy nhất hiệu quả là kể chuyện. Kể lại một ngày của bạn, một chuyến đi, một kỷ niệm, và ở mỗi câu phải chọn thì. Học bảng chia và học quy tắc chọn thì nghe thì hiểu nhưng không kịp áp dụng khi đang nói, còn kể chuyện thì xây thẳng phản xạ. Kể chuyện là bài tập tốt nhất cho phần này vì nó buộc bạn chọn ở mỗi câu, và làm đủ nhiều lần thì việc chọn thành tự động.
Sai lầm thường gặp
- Dùng một thì cho toàn bộ câu chuyện để cho an toàn — người Pháp nghe thấy ngay và câu chuyện mất chiều sâu
- Học bảng chia rồi tưởng là xong — biết bảng và chọn kịp khi nói là hai chuyện khác nhau
- Chỉ dùng một dạng cho mọi tình huống để cho an toàn
Câu hỏi thường gặp
Có mẹo nào để chọn nhanh giữa hai thì không?
Một mẹo hữu ích: nếu câu trả lời cho chuyện gì đã xảy ra thì dùng thì sự việc, còn nếu nó tả lúc đó thế nào thì dùng thì bối cảnh. Mẹo này không đúng tuyệt đối nhưng đủ dùng cho phần lớn trường hợp khi mới học.
Còn thì quá khứ nào nữa không?
Có một thì dùng trong văn học và văn bản trang trọng, thay cho thì sự việc. Người học chỉ cần nhận ra khi đọc chứ không cần dùng, vì trong giao tiếp và trong bài viết thông thường thì không ai dùng nó.
Học phần này mất bao lâu?
Hiểu quy tắc mất vài buổi, dùng đúng khi nói mất vài tháng. Khoảng cách giữa hai mốc là bình thường và nó rút ngắn bằng lượng nói chứ không bằng lượng học thêm.
Có nên học hết mọi trường hợp cùng lúc không?
Không. Học dạng thông dụng nhất trước và dùng nó cho tới khi thành phản xạ, rồi mới thêm dạng tiếp theo. Học cả bảng cùng lúc thường dẫn tới việc không dùng được dạng nào cho ra hồn.